Trong một lần trò chuyện với tiến sĩ Hà Vĩnh Thọ, người kết hôn rất sớm ở độ tuổi đầu 20 và duy trì một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc trong suốt hàng chục năm, ông nói với tôi: "Bí quyết duy trì hôn nhân hạnh phúc thì có nhiều, nhưng có một việc tôi chưa bao giờ bỏ qua nếu có mặt ở nhà: Mang bữa
Trong hơi nóng của Thế chiến II, những nỗ lực níu kéo nếp sống phù hoa thơ mộng của chị em nhà Makioka, hậu duệ của một danh gia bên bờ tàn lụi, bỗng trở nên mong manh như hoa tuyết Tao ngộ của họ tiêu biểu cho những xung đột thế hệ điển hình của xã hội Á Đông, và đặc biệt là cho thân phận người phụ nữ ở thời điểm chuyển giao lịch sử.
Sự lưu manh trong con người hắn ngày càng hiện lên rất rõ qua những hành động hằng ngày. Khi hắn mua rượu để uống không được hắn đốt quán, hắn lấy mảnh chai rạch vào mặt rồi nằm ăn vạ,…Hắn càng trở nên độc ác hơn bao giờ hết khi rơi vào tay Bá Kiến và trở thành công cụ đắc lực cho ông ta.
10 QUAN ĐIỂM VỀ CUỘC SỐNG TẠO ĐỘNG LỰC ĐỂ VƯỢT QUA KHÓ KHĂN THỬ THÁCH Quan điểm 1: Đau đớn, tổn thương và thất bại khiến con người mạnh mẽ Quan điểm 2: Tin tưởng vào năng lực của bản thân Quan điểm 3: Một ngàn tiểu thành tựu tạo thành một đại thành tựu Quan điểm 4: Không có đường tắt, đường tắt thường kèm theo hủy diệt
Thầy Nguyễn Mạnh Cường - Beli Coaching. Beli Coaching hình thành từ cuối năm 2018 và đến hôm nay với những khóa học như "Một Ngày Hạnh Phúc", "Thức Tỉnh Mục Đích Sống", " Yêu trưởng thành - Hôn nhân hạnh phúc" ,. đã để lại những dấu ấn sâu sắc trong lòng
Tư Duy Kinh Doanh & Quy Luật Cuộc Sống - Ngô Minh Tuấn on Apple Podcasts. 312 episodes. Kênh âm thanh chuyên về những bài học kinh doanh, quy luật cuộc sống do Mr Ngô Minh Tuấn - Chủ tịch HĐQT Tập Đoàn CEO Việt Nam trực tiếp chia sẻ. ️ Kết nối với chúng tôi : Hotline: 0986 77 66 22
Pigk. Gióp 925-26 “Hỡi Đức Giê-hô-va, xin cho tôi biết cuối cùng tôi, Và số các ngày tôi là thể nào; Xin cho tôi biết mình mỏng mảnh là bao” Thi Thiên 394. Câu hỏi suy ngẫm Ông Gióp dùng những hình ảnh gì để ví với sự mong manh và chóng qua của đời sống? Ông nêu lên điều đó với mục đích gì? Nhận biết cuộc đời mong manh nhắc nhở chúng ta điều gì? Sự sống có thể kết thúc bất cứ lúc nào, thời gian của đời người quá mong manh. Có người sinh ra chỉ sống được vài giờ, và cũng có người sống thọ đến tám, chín mươi năm, tuy nhiên so sánh với thời gian vĩnh cửu thì đời người thật quá ngắn ngủi. Trong hai câu 25-26, ông Gióp nêu lên ba hình ảnh ví sánh sự mong manh của đời người. Thứ nhất, “Các ngày của tôi mau hơn kẻ trạm” câu 25a. “Kẻ trạm” là người đưa thư, liên lạc trong thời kỳ cổ đại. Lệnh truyền của vua được gởi đi bởi những người liên lạc chạy bộ hay cưỡi ngựa mang đi từ trạm này đến trạm khác. Ngày xưa, người ta không có hình ảnh nào ví sánh sự nhanh chóng hơn hình ảnh người đưa thư. Thứ hai, “Nó xớt qua mau như thuyền nan” câu 26a. Ông Gióp quan sát thấy cuộc đời của ông qua nhanh như bóng người liên lạc chạy qua cửa sổ, và như cánh buồm căng gió lướt đi trên mặt biển thoáng chốc mất dạng. Thứ ba,“như chim ưng xông vào mồi” câu 26b. Đại bàng là loài chim dũng mãnh nổi tiếng về sự nhanh nhẹn. Khi bay trên cao nhìn thấy con mồi dưới đất, đại bàng có thể sà xuống cực kỳ nhanh để đớp con mồi rồi bay vụt lên. Chim đại bàng cũng dễ dàng tấn công một con chim khác đang ngậm con mồi phải nhả con mồi ra, và nó nhanh chóng sà xuống đớp con mồi rồi bay vút lên cao. Đời sống con người nhanh chóng tiến về điểm kết thúc. Sự chết bất ngờ tìm đến chúng ta như chim ưng sà xuống đớp mồi! Ngoài ra, ông Gióp cũng ví sánh “Các ngày tôi qua mau hơn thoi dệt cửi” “Mạng sống tôi chỉ bằng hơi thở” Gióp 76a-7a. Ông Gióp đã dùng nhiều hình ảnh ví sánh để giúp chúng ta ý thức đời sống của mình thật sự ngắn ngủi và mong manh dường bao. Chúng ta có bao giờ nghĩ đến cơn gió thời gian đang đưa cuộc đời mình trôi nhanh đến một bờ bến vĩnh cửu không? Giữa cuộc sống bận rộn, chúng ta cần dừng lại để suy nghĩ về đời sống của mình. So với thời gian vĩnh cửu, thời gian của chúng ta trên trần gian này chỉ là “hư không” – không đáng kể. Không ai có thể hưởng trọn những thứ mình chất chứa, thâu trữ trong đời này. Đứng trước sự ngắn ngủi của cuộc đời và sự hư không của trần gian, xin Chúa giúp chúng ta nhận biết chỉ có Chúa là hy vọng duy nhất cho đời sống của chúng ta, như Vua Đa-vít đã xác nhận “Lạy Chúa, bây giờ con trông mong gì? Niềm hy vọng của con ở nơi Chúa” Thi Thiên 397 BTTHĐ. Bạn có đặt trọn niềm hy vọng nơi Chúa vì biết cuộc đời là mong manh không? Chúa ôi, con tạ ơn Ngài vì giữa cuộc đời mong manh và phù du này, chính Ngài đã đến ban cho con niềm hy vọng sống. Xin cho con đặt trọn niềm tin nơi Ngài để bước đi mỗi ngày. Đọc Kinh Thánh trong ba năm Công Vụ 22. Phòng Truyền Thông phối hợp UB. Cơ Đốc Giáo Dục thực hiện. Mọi ý kiến đóng góp xây dựng, xin quí vị vui lòng gởi về địa chỉ radio
Ngày đăng 07/01/2023 Không có phản hồi Ngày cập nhật 08/01/2023 Cuộc sống của chúng ta không phải lúc nào cũng suôn sẻ, và đi theo một đường thẳng, sẽ có những lúc bạn sẽ gặp những thách thức làm cho bạn trở nên “yếu đuối”. Do đó, bạn hãy học cách mạnh mẽ hơn trong cuộc sống để khi gặp khó khăn chúng ta có thể dễ dàng đối mặt và vượt qua nó. Vậy, làm cách nào để trở thành một người mạnh mẽ? Học cách mạnh mẽ trong cuộc sống như thế nào? Trong bài viết này Glints sẽ chia sẻ cho bạn về tầm quan trọng của việc học cách mạnh mẽ trong cuộc sống và 12 cách giúp bạn sống mạnh mẽ hơn. Tại sao bạn nên sống mạnh mẽ?12 cách mạnh mẽ trong cuộc sốngTrân trọng những thứ mình cóTin tưởng vào bản thânQuản lý thời gian hợp lýKhông bị cảm xúc chi phốiThái độ sống tích cựcTìm được đam mê của mìnhRèn luyện sức khỏe thường xuyênSuy nghĩ kỹ trước khi đưa ra quyết địnhDám đối mặt với thách thứcCân bằng cuộc sốngRèn luyện tính kỷ luậtKhông ngừng học hỏiTác Giả Huy Kieu Tại sao bạn nên sống mạnh mẽ? Đôi khi trong cuộc sống bạn phải đối mặt với khó khăn, áp lực khiến bạn trở nên nản lòng, tự ti về bản thân. Nếu như bạn không cố gắng để thoát khỏi chúng thì bạn sẽ bị sa lầy trong cuộc sống tẻ nhạt, thiếu sức sống. Do đó, bạn cần phải nỗ lực, mạnh mẽ và dám đương đầu với những thách thức. Khi đó, cuộc sống của bạn sẽ trở nên thú vị hơn rất nhiều, con đường đến thành công sẽ ngắn hơn. Hơn nữa, bạn cũng sẽ trở thành một tấm gương tốt để mọi người nhìn vào và cố gắng noi theo. Mạnh mẽ có nghĩa là người có thể đứng lên khi vấp ngã. 12 cách mạnh mẽ trong cuộc sống Làm thế nào để giúp bản thân trở nên mạnh mẽ hơn trong cuộc sống? Glints biết rằng, đôi lúc cuộc sống rất “khắc nghiệt” với bạn tạo cho bạn những áp lực lớn khủng khiếp nhưng vì thế mà trở nên yếu đuối và bỏ cuộc dễ dàng bạn nhé. Dưới đây là 12 cách để mạnh mẽ trong cuộc sống giúp bạn trở nên tốt hơn từng ngày. Trân trọng những thứ mình có Trân trọng và biết ơn những thứ mình đã có là một cách giúp cuộc sống của bạn trở nên lạc quan hơn, màu sắc hơn. Tuy nhiên, điều này không đồng nghĩa với việc bạn hài lòng với cuộc sống hiện tại, bởi năng lực của bạn có thể tốt hơn rất nhiều. Vậy nên hãy cứ tiếp tục cố gắng từng ngày, và đừng đặt cho bản thân bất kỳ giới hạn nào nhé. Tin tưởng vào bản thân Nếu bạn không tin tưởng vào chính bạn thì còn có ai có thể đặt niềm tin vào bạn. Do đó, thay vì nghi ngờ hay suy nghĩ tiêu cực về khả năng của mình thì bạn hãy đặt niềm tin vào năng lực của bản thân. Đây là một cách để trân trọng và yêu thương bản thân mình. Làm cách nào để trở thành một người mạnh mẽ? Chỉ có cách tin tưởng chính mình. Chúng ta thường hay có một thói quen là so sánh mình với những người xung quanh nhưng đừng vì vậy mà bạn đánh giá thấp chính bạn. Bạn có thể coi họ giống như một động lực để bản thân cố gắng hơn thay vì tự ti và nghi hoặc về năng lực của bản thân. Quản lý thời gian hợp lý Thời gian là hữu hạn, vậy nên bạn hãy cố gắng tận dụng từng chút một để không phải tiếc nuối điều gì. Những người có cách sống mạnh mẽ luôn biết cách trân quý từng tích tắc, bố trí thời gian hợp lý và phân bổ công việc phù hợp. Cách để mạnh mẽ đến từ thói quen quản lý thời gian. Không bị cảm xúc chi phối Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta bị cảm xúc chi phối dẫn đến những hành vi không mong muốn gây ảnh hưởng đến công việc, cuộc sống hay những mối quan hệ của bạn. Vậy nên, trong những tình huống căng thẳng, áp lực bạn hãy cố gắng bình tĩnh kiểm soát cảm xúc của bản thân. Những người biết cách cân bằng cảm xúc của bản thân sẽ rất nhanh đi đến thành công. Đọc thêm Kỹ Năng Quản Lý Cảm Xúc Là Gì? 5 Mẹo Rèn Luyện Khả Năng Điều Chỉnh Cảm Xúc Thái độ sống tích cực Là một người mạnh mẽ trong cuộc sống bạn phải luôn giữ được tinh thần lạc quan, tích cực. Bạn biết không, nếu bạn dính các vấn đề tâm lý thì cuộc sống của bạn sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều đó. Luôn giữ tinh thần tích cực sẽ giúp bạn vượt qua khủng hoảng, khó khăn một dễ dàng hơn và tìm kiếm những cơ hội ngay trong chính thử thách đó. Tìm được đam mê của mình Mỗi người chúng ta đều có những đam mê của riêng mình. Khi bạn sống có đam mê, cuộc sống của bạn sẽ thú vị hơn rất nhiều, bạn sẽ không ngừng cố gắng từng ngày để theo đuổi và chinh phục nó. Điều này giúp cho bạn luôn dồi dào năng lượng, không ngại đối đầu với những thử thách. Việc xác định rõ ràng đam mê của bản thân giúp bạn mạnh mẽ và bước đi một cách tự tin hơn. Xác định rõ ràng đam mê của bản thân giúp bạn mạnh mẽ. Rèn luyện sức khỏe thường xuyên Dù bạn là người trẻ hay đã lớn tuổi, đừng quên việc rèn luyện thể dục thể thao mỗi ngày để nâng cao sức khỏe nhé. Bởi, chỉ khi bạn khỏe mạnh bạn mới có thể hoàn thành tốt các nhiệm vụ được giao. Vậy nên, bạn nên xây dựng một kế hoạch chăm sóc bản thân một cách kỹ càng để cuộc sống của bạn trở nên ý nghĩa và có giá trị hơn. Suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra quyết định Mỗi một quyết định của bạn dù là nhỏ nhất điều có tác động đến bản thân bạn. Do đó, trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào bạn hãy đảm bảo rằng bản thân đã suy nghĩ rất kỹ lưỡng, và thấu đáo. Bằng cách này, bạn sẽ hạn chế phải đối mặt với những tình huống, rủi ro không mong muốn. Dám đối mặt với thách thức Thách thức là một điều tất yếu mà chúng ta sẽ phải trải qua. Thay vì lảng tránh, không dám đối mặt với thất bại bạn hãy mạnh mẽ đối mặt với chúng, tìm ra nguyên nhân và phương hướng giải quyết phù hợp. Thất bại là mẹ thành công, bạn hãy xem những thất bại mà bạn gặp phải như là một bài học dẫn bạn đi đến thành công. Cân bằng cuộc sống Cân bằng cuộc sống không phải là một điều dễ dàng với mỗi chúng ta, bởi mỗi cá nhân sẽ có những công việc, vấn đề, hay những mối quan hệ khác nhau. Làm cách nào để trở thành một người mạnh mẽ? Đừng quên cân bằng cuộc sống. Khi bạn cân bằng được cuộc sống, bạn sẽ cảm thấy cuộc sống của bạn nhẹ nhàng hơn, năng suất làm việc tăng lên. Bên cạnh đó, bạn cũng có thể tránh khỏi những cám dỗ tiêu cực trong cuộc sống và thể hiện sức sống mạnh mẽ của bản thân. Rèn luyện tính kỷ luật Kỷ luật bản thân sẽ là yếu tố giúp bạn tốt lên từng ngày, bạn sẽ sống mạnh mẽ và trách nhiệm hơn. Một người có tính kỷ luật bản thân tốt sẽ luôn biết cách cân bằng, sắp xếp công việc một cách hợp lý và khoa học nhằm đảm bảo mọi nhiệm vụ điều được hoàn thành đúng thời hạn. Không ngừng học hỏi “Học, học nữa, học mãi” là điều mà bất kỳ ai cũng cần ghi nhớ. Một trong những cách mẽ hơn trong cuộc sống là không ngừng học hỏi và nâng cao kiến thức. Không phải ai khi mới sinh ra cũng giỏi và biết hết mọi thứ mà đó là cả một quá trình dài nỗ lực và trau dồi. Tạm kết Trên đây là những chia sẻ về cách mạnh mẽ hơn trong cuộc sống mà Glints muốn gửi đến bạn. Hy vọng thông qua bài viết này, bạn sẽ biết cách giúp cuộc sống của mình trở nên tốt hơn, tích cực hơn. Nếu bạn còn bất kỳ câu hỏi nào, đừng ngần ngại để lại bình luận để được Glints hỗ trợ giải đáp chi tiết nhé. Tác Giả
Nguyễn Thơ Sinh Hãy hình dung một ngày đẹp trời nào đó. Một hung tin. Một loan báo sét đánh thoạt nghe khiến người ta rợn gáy, nổi da gà Cái chết của người thân. Một án mạng. Bất ngờ và rất vô duyên. Vâng. Chúng ta đang nói đến cái chết bị người lạ tấn công như bắn nhau vô tội vạ tại Chicago. Những cái chết thuần túy tai nạn, không hề muốn nhưng nó vẫn xảy ra. Vâng. Cuộc sống là một món quà ý nghĩa. Song nó mong manh hơn ta nghĩ nhiều. Bình thường ai cũng muốn một cuộc sống tốt đẹp. Chúng ta ra sức học hành làm việc không ngoài mục đích mưu cầu một tương lai đầy đủ, sung mãn hơn. Đùng một cái, cuộc sống đảo lộn, không thể tưởng tượng nổi, bao dự định chắt chiu ân cần bị bẻ gập quỹ đạo, hệ quả bất ngờ xảy ra, người ta ngơ ngác nhìn nhau Phải chăng đấy là sự thật! Cô con gái út mới 25 tuổi, sắp sửa tốt nghiệp dược sĩ một trường danh tiếng của Mỹ, niềm tự hào và niềm vui của cha mẹ. Thật bất ngờ. Một tai nạn sởn tóc gáy xảy ra. Xe cấp cứu hụ còi inh ỏi. Bệnh viện ráo riết cứu chữa nhưng cuối cùng phải đầu hàng. Dây truyền thức ăn lỏng, khí ô-xy, thuốc men treo lủng lẳng. Cha mẹ đứng nhìn con gái mà lòng se thắt lại. Xác suất hồi tỉnh của con gái quá mong manh không ai dám hy vọng. Cuối cùng người cha thu hết can đảm hỏi người mẹ Hay là mình để cho con ra đi yên nghỉ nhẹ nhàng… Nội tạng của cô gái được hiến cho các bệnh nhân đang đợi chờ ghép tạng và nghiên cứu y học. Đó là ước nguyện của cô nếu tai nạn xảy ra. Cha mẹ cô ủng hộ quyết định đó của con gái. Ít nhất, giá trị hiện diện của cô sẽ đem lại lợi ích thiết thực cho nhiều người kém may mắn. Một lễ an táng ý nghĩa được cử hành. Chưa bao giờ cha mẹ cô thấm thía về sự mỏng giòn mong manh của cuộc sống! Điều an ủi duy nhất của họ là những ký ức ngọt ngào của cô để lại. Một cậu bé khác ở Việt Nam mới 19 tuổi, em đỗ đại học, rất ngoan, không hề ỷ lại, tranh thủ vừa học vừa làm, khăng khăng từ chối trợ cấp cha mẹ dưới quê gởi lên. Đất Sài Gòn đầy cám dỗ nhưng em dặn lòng phải chăm chỉ học hành. Một lần về quê thấy bố vất vả lái xe cải tiến xe công nông nên em quyết định tạm dừng chuyện học hành. Em về quê. Tai nạn xảy ra. Chiếc xe cải tiến do em điều khiển chở hàng đường dốc trơn trượt quặt tay lái, em non kinh nghiệm nên không điều khiển được chiếc xe chở nặng leo dốc trơn trượt. Xe bị lật. Càng xe đè lên ngực. Em thều thào Cứu cháu với. Cháu đau lắm… Dân chúng gần đó huy động mọi phương tiện cứu hộ như cưa máy, cuốc, thuổng xẻng, gậy… Khi nâng được càng xe thì em đã bất động. Họ cấp tốc chở em đến bệnh viện huyện nhưng em tắt thở dọc đường đi. Những cái chết như thế hàng ngày chúng ta vẫn gặp. Những câu chuyện lá vàng khóc lá xanh. Những người trẻ chỉ kịp sống một phần rất ngắn của thế giới người lớn. Có thể họ đã chớm yêu, nhưng trải nghiệm “tình là dây oan” chỉ là cưỡi ngựa xem hoa; họ chưa thực sự nếm trải những góc cạnh lắng sâu phức tạp của tình yêu. Nên khi chứng kiến những cái chết quá sớm ấy, thiên hạ khó tránh ngậm ngùi thương cảm Cuộc sống này không lẽ mong manh đến thế hay sao? Ngày 19 tháng bảy fan hâm mộ môn trượt băng nghệ thuật bàng hoàng trước hung tin vận động viên trẻ Denis Ten, mới 25 tuổi – bị tấn công tại Kazakhstan; nguyên nhân Tranh cãi với hai kẻ du côn toan gỡ trộm kiếng xe hơi của anh. Một cái chết lẽ ra có thể tránh, nhưng nó đã xảy ra quá lãng xẹt. Denis Ten từng đoạt Huy chương đồng tại Thế vận hội Mùa Đông 2014, Sochi, và hai lần đoạt huy chương trượt băng cấp quốc tế. Tương lai anh còn dài, cuộc đời sẽ trải thảm đỏ đón tiếp anh. Nhưng… Vẫn chữ “nhưng” đáng tiếc ấy, anh đã ra đi, một cái chết gây sốc, một sự ra đi không ai ngờ xảy ra quá dễ dàng đến thế. Là ngôi sao đang lên của nền thể thao Kazakh, một đất nước hơn 16 triệu dân thuộc vùng Trung Á từng nằm trong hệ thống Liên Xô cũ, cái chết của Denis Ten khiến cả nước đau buồn. Với nỗi mất mát lớn lao ấy, người bình thường còn thấy buồn nói gì những fan hâm mộ. Tuy không nói ra, song nhiều người nghĩ thầm Denis không nên ra đi quá sớm, bởi lắm kẻ “sống chỉ thêm chật đất” cứ nhởn nhơ vô sự, còn anh thì vắn số. Một cuộc xung đột xảy ra trên đường phố. Hai gã du côn đang cố tình tháo kiếng xe hơi của anh. Đôi bên lớn tiếng. Rồi xô xát. Denis Ten bị đâm nhiều nhát. Sau đó hai gã du côn thản nhiên bỏ lại Denis Ten nằm bất tỉnh trên đường phố. Một khách bộ hành vội gọi xe cứu thương đến. Vết thương đâm nhiều nhát tại đùi. Qua khám nghiệm, bác sĩ cho biết anh bị chảy mất ba lít máu. Bệnh viện hết lòng cứu chữa, bản thân Denis Ten cũng đã cố gắng cầm cự nhiều giờ nhưng cuối cùng anh trút hơi thở vì vết thương quá nặng. Denis Ten là người nổi tiếng, còn những công dân vô danh bình thường khác, những cái chết trẻ tuổi, có khi trẻ hơn anh nhưng họ vô danh, nên vô hình chẳng ai chú ý đến. Thậm chí nhiều người bị sát hại còn thảm thương hơn Denis Ten nhưng báo chí đâu có thời gian chú ý đến. Từ đường phố của Chicago nơi tỷ lệ những vụ nổ súng giết người cao nhất Mỹ cho đến những khu nghèo của Dallas, của New Orleans; những cái chết lặng lẽ không do súng đạn, không do băng đảng hay tai nạn xe cộ, mà do người trẻ chán nản mất niềm tin vào cuộc sống. Thế là họ tự vẫn. Họ chủ động tìm đến cái chết khi cuộc sống không còn hứng thú hấp dẫn nữa. Nói đến cuộc sống mong manh không thể không nhắc đến hai vụ nổ súng giữa học đường tại Florida và Texas. Tương lai các em còn rất trẻ. Xạ thủ cũng là học sinh. Vì thiếu kiểm soát nên súng rơi vào tay các em. Hậu quả, những khuôn mặt hồn nhiên tươi cười đã bị cướp đi, để lại trong lòng người thân trong gia đình những cảm xúc đau thương khi họ xót xa nghĩ Cuộc sống này, ôi, mới mong manh làm sao. Hay như chuyến bay MH17 bị bắn hạ trên bầu trời miền đông Ukraine ngày 17 tháng 07 năm 2014 được cho là có bàn tay Nga nhúng vào giết chết 285 hành khách, 15 phi hành đoàn; trong số đó có 80 trẻ em. Vâng. Những tương lai đó, những công dân vị thành niên đó, các em chưa hề biết gì nhiều về thế giới người lớn thì sinh mạng đã bị cướp đi. Vẫn biết cuộc sống có lúc buồn nhiều hơn vui, đời là bể khổ, nhưng đã sinh ra, chí ít ai cũng có quyền sống một cuộc đời trọn vẹn. Bình thường ít ai nhận ra chân dung mong manh của đời sống. Có dịp nhìn lại những biến cố “lá vàng khóc lá xanh”, họ sực nhớ tai nạn ập đến bất ưng, cây muốn lặng, gió chẳng đừng, lắm lúc tai nạn xảy ra rất “tự nhiên”. Fan hâm mộ xốn xang trước cái chết của Denis Ten, song vẫn không thấm tháp gì so với nỗi đau của người thân trong gia đình anh. Đời người… Là vậy. Đâu phải lúc nào cũng may mắn êm ả. Có người từ nhỏ sinh ra đã thừa hưởng một cuộc sống thuận lợi. Có người vất vả hơn, còn nhỏ đã phải vất vả lặn lội tìm đường sống. Những đứa trẻ bị tách khỏi cha mẹ tại biên giới Mễ-Mỹ khi gia đình hoặc bản thân các em hy vọng được hưởng quy chế tỵ nạn. Những di dân này đã phải đối diện với bao cay đắng nhọc nhằn. Về mặt pháp lý, họ vẫn còn phẩm giá con người – cần được tôn trọng, thay vì bị coi là tội phạm cần tống khứ hoặc biệt giam lại. Đó là chưa kể nỗi đau nhiều em nhỏ kém may mắn khác chưa kịp đặt chân lên biên giới Mỹ- Mễ đã phải bỏ mạng đâu đó giữa một hành trình đầy chông gai nguy hiểm. Với kinh nghiệm của người Việt bỏ nước tha phương buổi đầu, nếu đi đâu cũng bị tống giam, bị từ chối, làm sao chúng ta có được những cộng đồng phát triển vững mạnh ở hải ngoại, làm sao chúng ta có Little Saigon, những khu Phúc Lộc Thọ, những Thương xá Eden, những trung tâm Asian Squares… Vâng. Cuộc sống luôn đáng yêu. Song nó cũng mỏng giòn mong manh đến độ bất ngờ. Những đứa trẻ bị cha mẹ bắn chết khi cuộc hôn nhân của người lớn nhiễm độc quá nặng, họ giết con để trả đũa, để rửa hận, thực đau lòng thay. Hay những đứa trẻ tuy không bị giết chết về mặt “lâm sàng” nhưng đã bị giết chết về mặt tâm lý, về mặt tinh thần; chúng bị bỏ đói nghĩa đen và nghĩa bóng, chúng lớn lên trong môi trường hằm học, đầy độc tố… Và… … Bản chất cuộc sống vốn dĩ luôn là thế. Sinh và tử là hai vế của một bản lề. Chẳng ai có thể thay đổi quy luật đó. Kiếp nhân sinh là thế. Mạng người. Số phận. Lá xanh. Lá vàng… Tất cả vẫn đều không thoát khỏi những khoảnh khắc bất ngờ mà người đời vẫn quen gọi là hữu hạn, mong manh… Nguyễn Thơ Sinh
Lối sống Thứ năm, 23/11/2006, 1540 GMT+7 Sài Gòn buổi sáng hôm ấy đẹp trời, khi em vẫn còn đang mơ màng, ngủ nướng thêm một tí sau cả ngày làm việc căng thẳng thì có tin nhắn, chỉ hé một mắt, em đọc “N. và gia đình vô cùng thương tiếc báo tin...mất hồi...lễ viếng...an táng...”... Những dòng chữ nhảy múa, chao đảo, hai mắt hoa lên, vùng dậy, lao xuống lầu một, loạng choạng, cái cầu thang làm em suýt ngã, em gọi cho chị, ba lần, chị không nghe máy. Uh, em hâm thật, chị làm sao nghe được máy trong tình hình như thế chứ?! Em cuống cuồng nhắn “Em về với anh chị nhé? Anh bảo anh đợi em về cơ mà...”. Em oà khóc, khóc nấc, khóc nghẹn, gần như bấn loạn, em gọi cho Mẹ, mẹ cũng hoảng hồn khi sáng sớm ngày ra em khóc tu tu như thế, gọi cho H. bạn em, H. cũng tá hoả khi thấy em khóc sau tiếng “a lô” ngái ngủ. Em thật có lỗi vì đã khiến mọi người lo lắng, nhưng, em chỉ có hai người thân yêu nhất ấy, hai người có thể thay em đến bên chị. Em gọi cho những người thân của chị trong này, kết nối liên lạc thật khó vì mới bình minh, mọi người vẫn còn say giấc. “Không ai ra được...” – Câu trả lời khiến em hiểu sự bận rộn đến nhường nào. Em muốn về bên chị ngay lập tức dù biết rằng chẳng thể cứu vãn được chuyện xảy ra, nhưng ở bên chị lúc này vẫn hơn... Em đi làm, mắt đỏ hoe, sưng húp, mặt nhoè nhoẹt nước. Cố kìm nén nhưng tin nhắn của chị đã làm nước mắt em ào ra “Em ơi, thôi đừng về, anh đã vào trong đó gặp em rồi còn gì? Chị chờ Tết em ra với chị. Không được cãi lời anh chị đâu đấy...”. Vài người nhìn em, kệ, sáng nào đứng chờ xe Bus em chẳng bị nhìn, quẹt nước mắt em nhấn reply “...Anh đang gặp em rồi đây này.. .Em tin chị luôn mạnh mẽ và chu toàn trong mọi việc mà... Em có bao giờ cãi lời anh chị đâu?” Cố gắng tập chung vào công việc mà hình như không hiệu quả mấy, hàng đống email cần giải quyết, điện thoại đối tác tìm, tới gần trưa cổ họng khô khốc, em nhắn cho chị, bảo chị phải cố ăn một chút, ăn cho bé Tr. và ăn cho ngày mai, cho những ngày còn lại... Em thấy sợ, cuộc sống này mong manh quá, em càng trân trọng hơn từng giây phút đang trôi qua cuộc đời mình. Đến em còn bấn loạn lên như thế, vậy mà chị, chị thì phải đối đầu với sự thật nghiệt ngã, sự mất mát lớn lao, sự khủng hoảng tinh thần trầm trọng, chị làm sao vượt qua được đây??? Em lo cho chị quá, thương chị đến thắt lòng mà chẳng thể làm được gì hơn. Buổi trưa, em ngồi đọc lại Message Archive, hôm đó là ngày 11/11/2006, anh online và chào em, em hỏi thăm sức khoẻ anh, anh bảo mệt lắm, không ăn được. Em động viên, còn gửi cho anh hai bài báo viết về hai con người đối đầu với bệnh tật, lạc quan sống nốt những ngày còn lại sao cho thật ý nghĩa. Anh bảo thở còn chẳng được, mong gì đọc. Thế mà khi em khoe em vừa đi Suối Tiên về, em gửi ảnh cho anh xem nhé thì anh hào hứng “Gửi đi, xem em gái có xinh ra không?”. Em cười trêu anh “Anh vừa bảo không thở được cơ mà?”. Hai anh em đang nói chuyện thì anh bảo anh có việc phải đi...Em có ngờ đâu anh “đi” thật! Em tiếc là đã không gửi ảnh cho anh xem. Em bảo còn 92 ngày nữa là em về Hà Nội rồi, anh đã khẳng định “Anh sẽ cố đợi đến lúc em về!”. Em mắng anh nói linh tinh, thế thì em sẽ không về Hà Nội nữa đâu...Chị ơi, em kể với chị nghe làm gì thế để chị đau lòng thêm nhỉ? Chính em ngồi đọc lại mà em cũng không cầm nổi nước mắt, khóc sụt sùi...Bất ngờ quá, đột ngột quá, chị nhắn cho em đã xin được thuốc của Bộ y tế cho anh rồi, em vui lắm, mừng lắm. Cũng chẳng biết anh đã kịp uống thuốc ấy lần nào chưa mà anh vội bỏ đi rồi... Hôm ấy Hà Nội mưa đá rất to, “Ông trời cũng phải khóc vì tiếc thương anh đấy!” - chị bình thản nói thế khi em gọi điện vào buổi tối đi làm về muộn, em thì chẳng nói được gì, chỉ muốn nghe giọng chị, thế thôi. Em hiểu, chị bình thản đến lạ lùng nghĩa là chị không còn nước mắt để khóc nữa, chị phải nghị lực như thế, mạnh mẽ như thế để sống cho cả anh nữa chứ chị nhỉ? Em bỗng nghĩ nếu em ở trong hoàn cảnh của chị, em có chịu đựng nổi như chị không? Phụ nữ sinh ra đã có những phẩm chất phi thường mà nếu như không “vào cuộc” thì không bộc lộ ra ngoài được. Đến hôm nay thì mọi chuyện đã ổn, mẹ em và H đã về, mọi người cũng vậy, bây giờ mới là lúc mệt mỏi thấm vào chị, hành hạ chị, em biết, nên em đã không gọi điện hay nhắn tin cho chị nữa dù đó là điều em mong muốn nhất. Có nhiều cách mà, em chọn cách viết này để chia sẻ với chị đây, hãy mạnh mẽ như chị đã từng khuyên em nhé. Phải biết sống ngay cả khi cuộc đời trở nên không thể chịu đựng được nữa chị à! Thời gian như dòng nước trôi, nỗi đau rồi sẽ phai phôi...Em đã học được cách phải tin vào chính mình. Chị cũng thế nhé, phải tin rằng chị vẫn sống tốt, thậm chí sống tốt hơn cả khi còn có anh bên chị. Giờ thì chị hãy nghỉ ngơi đi và bình tâm trở lại. Em yêu chị! HCM – Nov 23, 2006. Em gái.
cuộc sống mong manh