Quấn Quýt Không Rời FULL , chương 94 của tác giả Tô Mã Lệ cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại sstruyen.vn.
Truyện Em Muốn Ly Hôn - Chương 45 với tiêu đề '45: Hôn Sâu' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Dưới nắng sớm hai cơ thể quấn quýt không rời, người nam cao lớn ôm trọn người phụ nữ vào lòng. Chính là ôm cả thế giới của chính mình. 1.
Truyện Audio: Quấn Quýt Không Rời |PHẦN 2| Truyện Ngôn Tình Sạch Sủng 1vs1 Cao HThể loại: Ngôn tình, sạch, sủng, sắc, ngọt, 1vs1, cao
Quấn Quýt Không Rời Chương 22: Đau… « Chương Trước Quản Lý Chương Tiếp » Cả ngày nay Thịnh Hạ đều ở trong phòng, ngoài uống nước ra thì thời gian còn lại cô đều làm tổ trên ghế sô pha. Thỉnh thoảng cô cũng rời ánh mắt khỏi quyển sách, nhìn Lạc Hàn Đông ngồi trước bàn máy tính.
QUẤN QUÝT KHÔNG RỜI - Tô Mã Lệ FULL. Đề Cử . Đọc Truyện Theo Dõi (0) Chưa có ai đánh giá truyện này! Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay
Quấn Quýt Không Rời- Tô Mã Lệ; Giới Thiệu. Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay. Website luôn cập nhật những bộ truyện mới thuộc các thể loại đặc sắc như truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, hay truyện ngôn tình một cách nhanh nhất.
vdzel. Thịnh Hạ bỏ tất cả áo sơ mi, quần dài, khăn tắm và chăn mỏng đã giặt sạch sẽ và phơi khô trên ban công của người đàn ông cho vào một chiếc túi, sau đó xách túi ngồi xe chuẩn bị đem trả cho Lạc Hàn Đông. Cô không ngờ mình sẽ gặp Lạc Hàn Đông ở sân ga đàn ông đang ngước mắt nhìn lên biển báo dừng trên sân ga, trên đó viết có những chuyến xe nào vào lúc mấy giờ và trên tuyến đường nào. Anh cao ráo, rất dễ gây chú ý trong đám đông, không ít học sinh trung học cạnh đó trộm nhìn anh một cách e nay Lạc Hàn Đông ăn mặc chỉnh tề, dưới bộ âu phục đen là áo sơ mi trắng, cúc ở viền cổ áo không cài, lộ ra yết hầu và xương quai xanh, mi mắt anh mỏng, đối với mọi thứ đều tỏ ra lạnh lùng thờ ơ không thèm đếm xỉa gì đèn quét qua một màu trắng tinh khiết, anh khẽ ngước mắt lên nhìn thấy Thịnh Hạ đang xách túi đồ đi tới, cô cúi đầu mắt không nhìn anh, cô đưa đồ tới gần anh, âm thanh khi nói cũng rất nhỏ và yếu ớt, giống như một chú mèo con, “… Trả lại cho anh.”Lạc Hàn Đông cụp mắt nhìn xuống là chăn, khăn tắm còn có quần áo của không Hạ thấy anh không cầm, ngẩng đầu đưa mắt lên nhìn, đôi mắt người đàn ông đen nhánh, như nhìn thấu được mọi thứ, anh nhìn chằm chằm vào cô, môi mỏng khẽ mấp máy, “Tự mình gửi đi. . “ Thịnh Hạ thực sự lại không dám nổi giận với anh, nên đành xách cái túi đó lên xe đàn ông cũng theo lên xe, đứng cách cô một chỗ ngồi rất xa, cũng không bám vào tay đỡ trên xe, anh dựa lưng vào cửa kính, ở tư thế đó, ánh mắt thâm tình rơi trên người Thịnh ăn mặc kín đáo, nhưng quần áo không che được dáng người yêu kiều của cô, ngực nhấp nhô lên xuống theo nhịp thở, anh đã nắm nó suốt đêm ngày hôm đó, quả thật nó lớn hơn nhiều so với bốn năm họng anh khô khốc, ánh mắt quay sang ngang, không nhìn cô nữa. Thịnh Hạ biết Lạc Hàn Đông đang nhìn mình nhưng không thể làm gì nên chỉ có thể kiên trì đứng đó, không lâu sau, một vài người lên xe, có một người đàn ông đứng sau Thịnh Hạ, sát lại hơi gần, Thịnh Hạ né lên phía trước, người đó lại dán lại gần Hạ quay đầu lại nhìn, đó là một người đàn ông trung niên, Địa Trung Hải, thấy cô nhìn lại, trông cô xinh đẹp, liền nở nụ cười tục tĩu, bàn tay to sắp chạm tới mông côThịnh Hạ hoảng sợ đến nỗi suýt nữa thì kêu lên, liền thấy người đàn ông đột nhiên quay đầu lại với một khuôn mặt méo mó, không ngừng gào thét một cách đau đớn “A a aa….Đau đau đau….”Không biết Lạc Hàn Đông đã đứng đằng sau người đàn ông từ lúc nào, mặt không chút biểu cảm dùng chân đá vào hạ bộ của người thấy người đàn ông đau đớn co quắp trên mặt đất, anh thu chân lại, bước lên phía trước nắm lấy tay Thịnh Hạ, bấm chuông rồi xuống xe. Cổ tay Thịnh Hạ bị anh kéo đến đau nhức, đến một nơi không có ai, cuối cùng cô mới vùng vẫy hét lên “Buông ra … đau quá.”Lạc Hàn Đông nhìn cô, không hề nhắc đến vụ xe buýt vừa nãy nhưng lại móc ra một tấm thẻ đưa cho cô “Tìm một phòng ở mới mà thuê, còn phòng thuê cũ kia thì trả phòng đi, nơi đó không an toàn. Sau này lúc ra ngoài đừng ngồi phương tiện công cộng nữa, số tiền trong thẻ này đủ để em mua một chiếc xe hoặc thuê một tài xế riêng rồi.”Thịnh Hạ nghẹn họng trân trối mà nhìn anh, không rõ anh có ý Hàn Đông rũ mắt, mí mắt anh hơi mỏng, che giấu vô vàn cảm xúc nơi đáy mắt. Thế nhưng giọng nói lại rất nhỏ, còn có chút lúng túng “Thịnh Hạ, tôi chưa theo đuổi con gái bao giờ.”Trong lòng Thịnh Hạ cực kỳ kinh ngạc, cô ngẩng đầu lên ngơ ngác đàn ông vươn tay vuốt ve khuôn mặt cô “Tôi cũng không biếtdỗ dành con gái vui vẻ.”Anh ta đang nói cái gì vậy?Thịnh Hạ muốn che hai tai mình lại, nhưng cả người cô đều cứng đờ, tim đập nhanh đến sắp không thở muốn gỡ hai bàn tay kia xuống, nhưng khoảnh khắc tay cô chạm vào đôi bàn tay kia thì nước mắt cô lại bất giác tuôn rơi. Khóc cái cuộc là cô khóc vì điều gì.“Tôi biết, là tôi nuốt lời.”Lạc Hàn Đông cong lưng áp sát xuống, anh cúi đầu hôn hôn môi cô “Xin lỗi, dường như tôi…một khi chạm vào em… sẽ lập tức mất kiểm soát.” Thịnh Hạ bị anh hôn đến run lên, cô lau khô nước mắt trên mặt, lúc này mới nhớ đến phải đẩy anh ra “Không, tôi không thích anh, không thích anh.” Cô ném túi xách cùng tấm thẻ về phía anh, xoay người bỏ đầu cô giờ phút này vô cùng rối loạn, tất cả đều là hình ảnh người đàn ông cúi đầu rũ mắt hôn mình, bên tai còn quanh quẩn giọng nói khàn khàn của anh–“Thịnh Hạ, tôi chưa theo đuổi con gái bao giờ.” –“Tôi cũng không biết dỗ dành con gái vui vẻ.” –“Tôi biết, là tôi nuốt lời.”–“Xin lỗi, dường như tôi…một khi chạm vào em… sẽ lập tức mất kiểm soát.”-oOo-
Lạc Hàn Đông ôm cô vào phòng tắm, ném cho cô một chiếc khăn tắm. Sau đó chính mình tự đi vào trước, cởi sạch quần áo ướt rồi đứng dưới vòi hoa sen phun nước ấm, chưa đầy một phút đã quấn khăn tắm đi ra. Thịnh Hạ không dám vào, anh quay lưng lại với cô, nói “Vào đi.”Thịnh Hạ không dám liếc mắt tới chiếc khăn quấn trên người anh. Cô cứ nhìn thẳng một đường dưới sàn bước vào khi Lạc Hàn Đông ra ngoài, anh liền gọi cho ông chủ trẻ tuổi người Trung, nhờ anh ấy ra mặt giải quyết chuyện của Thịnh Hạ cùng ba tên đàn ông trong phòng đó. Ông chủ Hàn cười hả hê qua điện thoại.“Cầu xin tôi đi, chỉ cần cậu cầu xin tôi, tôi ngay lập tức bay đến làm cho cậu.”Lạc Hàn Đông bình thản nói “Cầu xin anh.”Ông chủ Hàn chửi một tiếng “Fuck! Cậu có biết cầu xin là như thế nào không? Nếu là khóc lê hoa đái vũ* như Dương quý phi thì tôi còn thương hoa tiếc ngọc, sau đó quỳ xuống cầu xin đi, còn phải túm lấy quần tôi mà năn nỉ chứ …”Loading...*Lê hoa đái vũ Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái.“Ồ.” Lạc Hàn Đông lấy khăn lau tóc, thả bút trên tay xuống bàn “Hàn Gia Phàm, anh còn một phút, chậm một giây thôi tôi sẽ thu dọn hành lý và qua công ty bên cạnh. Bọn họ đang thiếu ông chủ, mà tôi cũng thấy mình rất phù hợp với vị trí đó.”“Fuck!” Hàn Gia Phàm ngay lập tức vứt bỏ dáng vẻ kiêu ngạo “Được, ôngcố nội, cậu là ông cố nội của tôi, được chưa. Fuck, là cậu cầu xin tôi làm màgiờ tôi còn phải xin ngược lại cậu.”Cuộc gọi ngắt kết nối ngay sau Hàn Đông đúng lúc thấy Thịnh Hạ đi ra. Cô không mang quần áo, anh chỉ đưa cho cô một chiếc khăn này, trên người cô đang quấn một chiếc khăn tắm, cô vô cùng bối rối, cúi đầu xuống khẽ hỏi” “… Anh có… quần áo không?” Ngón chân co lại, không dám ngẩng đầu nhìn người đàn ông. Cô ngập ngừng một lúc lâu mới nói hết nửa vế còn lại “… Đồ của anh, cũng được.”Con ngươi đen nhánh của Lạc Hàn Đông dừng lại trên người cô, trong đầu tự dưng nghĩ đến bốn năm đó, cô gái nhỏ trước mặt cũng giống như bây giờ, vừa sợ hãi vừa rụt rè xin anh quần đó … bị anh đè xuống làm một Hàn Đông miệng lưỡi khô khốc. Suốt bốn năm qua anh sống thanh tâm quả dục*, kết quả sau khi gặp lại cô gái này, anh lại bị đánh cho trở về nguyên trạng.*Thanh tâm quả dục giữ cho tâm hồn sống thanh tịnh, không bị cám dỗ bởi tiền tài, dục vọng,… trong cuộc sống“Bên trong có một cái giường, vào đó ngủ đi.” Lạc Hàn Đông nhìn chăm chăm vào những ngón tay trắng nõn thanh đang nắm chặt khăn tắm, anh dừng lại một chút rồi nói “Cởi đồ ra rồi ngủ.”Thịnh Hạ cả người run rẩy, cảm giác xấu hổ khiến cô muốn bỏ chạy. Nhưng từng bước chân cô cứ như mang chì, cô ngước nhìn người đàn ông trước mắt của người đàn ông thản nhiên như thể câu nói vô liêm sỉ vừa nãy không phải là anh Hạ nghẹn đến đỏ mặt, cô cắn môi nói “… Tôi ngủ trên sô pha được rồi.”Có chăn trên ghế đàn ông mặc kệ cô. Sau khi bận rộn trên máy tính một lúc thì anh đi vào trong, tắt đèn, chỉ còn lại ánh sáng ở văn phòng bên ngoài. Ghế sô pha rất rộng, vừa đủ cho hai người Hạ nằm trên ghế sô pha mãi không ngủ được, trằn trọc lăn người. Cô còn nhận được cuộc gọi từ La Hâm, hỏi cô rốt cuộc muốn thế nào mới thả bạn trai cô ta Hạ bị chất vấn đến không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Sau đó đột nhiên nhớ đến Lạc Hàn Đông, là anh làm sao? Cô cầm lấy điện thoại, cẩn thận bước vào trong, gõ cửa. “Anh Đông …?”Cửa vậy mà không khóa, trong phòng tối om, Thịnh Hạ lùi về sau, định để mai rồi nhiên sau ót có người giữ lại. Người đàn ông kéo cô vào trong rồi áp người lên tường. Những nụ hôn nóng bỏng như mưa sa bão táp rơi xuống. Quấn quýt triền miên không cứng giữa hai chân người đàn ông lập tức trở nên cương ngạnh, đưa đẩy thẳng vào giữa hai chân đàn ông đưa tay kéo khăn tắm của cô ra, trực tiếp đưa bàn tay to lớn của mình thăm dò nơi đôi bồng đảo đầy đặn, dùng đầu ngón tay xoa bóp nhũ hoa nhạy cảm của cô.“Ưm…ưm.“ Thịnh Hạ đẩy anh ra “Anh Đông…”Lạc Hàn Đông buông môi cô ra, cố kìm nén lại lùi về phía
“Bố tớ tên Lạc Hàn Đông, mẹ tớ tên Thịnh Hạ.” Tiếng trẻ em non nớt vang vọng khắp phòng học, một bé trai đứng trên bục giảng, trên đầu buộc chỏm tóc đuôi gà, mặc chiếc áo hoodie màu xám, phía dưới là quần thể thao thoải mái, đầy vẻ ngầu lòi, cậu nhìn những người bạn nhỏ khác phía dưới bục giảng, lớn tiếng nói“Tớ tên Lạc Tâm Thành, năm nay ba tuổi, sau này là bạn cùng lớp với các bạn, hi vọng có thể chung sống hòa hợp với mọi người, cảm ơn.”Loading...Cô giáo cùng các bậc phụ huynh khác đều bị bé trai ra vẻ bá đạo mười phần này chọc cho bật giống với những đứa trẻ khác, Lạc Tâm Thành không thích chơi cầu trượt, cũng không thích chơi đồ chơi, trong tay cậu đang lắc lư một cái đồng hồ cơ, trong cặp sách nhỏ đều là tua vít cỡ nhỏ cùng các loại công những đứa trẻ khác đều đang chơi trốn tìm cười lớn ha ha, cậu một mình ngồi trên ghế nhỏ, vùi đầu yên tĩnh tháo dỡ chiếc đồng hồ cơ của toàn bộ ra, lại lần lượt lắp lại, chờ tan học, cậu vừa vừa vặn lắp vào một cái ốc vít nhỏ cuối Thịnh Hạ và Lạc Hàn Đông đến đón cậu, Lạc Tâm Thành đầy lạnh lùng nhìn đồng hồ đeo tay nói, “Mẹ, mẹ đến muộn năm mươi giây.” Thịnh Hạ trừng lớn mắt, “Không thể nào, rõ ràng là mẹ đến sớm!” Lạc Hàn Đông xoa đầu Lạc Tâm Thành một cái, nhấc đứa con lên vai, khiêng Tâm Thành lúc này mới có dáng vẻ đứa trẻ, trên mặt cười lên, “Bố! Cao thêm chút nữa!”Lạc Hàn Đông trực tiếp chạy về phía trước, Lạc Tâm Thành cười khanh khách không Hạ đuổi theo phía sau, trên mặt cũng mang theo ý cười, “Chậm chút! Hai bố con!”Ở cổng phụ huynh đưa đón còn và cô giáo đưa học sinh ra, đã sớm chú ý đến đôi vợ chồng nhan sắc đỉnh cao này, lại nhìn bé trai ngầu ngầu kia, không khỏi phát ra một tiếng khen ngợi.“Dáng dấp một nhà ba người đều đẹp quá!”Có bé trai còn chỉ vào chỏm tóc trên đầu Lạc Tâm Thành nói,”Mẹ, con về cũng muốn buộc tóc, giống như bạn đó, mẹ xem, bố bạn ấy cũng có, con cũng muốn bảo bố buộc.”“Tóc bố con rụng gần hết rồi, căn bản không thể buộc được, mà còn, bố con…” lúc người mẹ nhìn theo hướng ngón tay đứa con chỉ nhìn thấy Lạc Hàn Đông, nhịn không được mà lắc đầu, “Bố con quá xấu, không thể so sánh được với người ta.”Lúc Thịnh Hạ về nhà, bố Thịnh đã mở cửa ra đón, véo Lạc Tâm Thành một cái rồi ôm vào trong ngực, “Ôi bảo bối nhỏ của ông, có nhớ ông ngoại không?”Lạc Tâm Thành ra vẻ lạnh lùng nói, “Ông ngoại, con đã ba tuổi rồi, đừng gọi con là bảo bối nhỏ nữa.”“Ha ha ha…” bố Thịnh bị cậu chọc cười toe Hạ vào phòng bếp giúp mẹ Thịnh nhặt rau, bố Thịnh chơi với Lạc Tâm Thành trên sôfa, không đến một lúc, lạc Tâm Thành đã nhảy xuống khỏi sôfa, chạy tới phòng sách tìm Lạc Hàn Hạ lo lắng con trai quấy rầy anh Đông làm việc, liền đến phòng định bế đứa trẻ quả vừa mở cửa, đã nhìn thấy Lạc Hàn Đông ngồi trên ghế đang gõ bàn phím, Lạc Tâm Thành đã ngồi trong ngực anh, trật tự nhìn màn lớn một nhỏ, hai người đều mặc áo hoodie màu xám rộng rãi, trên đầu đều buộc một chỏm tóc đuôi gà, ngay cả biểu cảm cũng giống nhau như Hạ nhịn không được bật Hàn Đông nghe thấy tiếng, nghiêng đầu nhìn qua, nhìn cô nhíu mày,“Đến đây.”Thịnh Hạ lắc Hàn Đông đã vươn tay ra, anh kéo người ngồi vào lòng, Thịnh Hạ ôm Lạc Tâm Thành, còn anh thì ôm Thịnh Hạ, tay gõ trên bàn Thịnh và mẹ Thịnh bưng cơm đến phòng khách, lúc tìm người ăn cơm, đi đến phòng sách liền ngực Lạc Hàn Đông ôm vợ con mình, vừa gõ máy tính vừa cúi ngườihôn lên đỉnh đầu Thịnh môi anh khẽ kéo mặt tràn đầy vẻ dịu
quấn quýt không rời truyện