Tìm loi bai hat duyen tinh ngan nam / 千年之恋 (thien lai chi chien) (vietsub) - to thi dinh (juno su) - To Thi Dinh (juno Su) ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Duyên Tình Ngàn Năm / 千年之恋 (Thiên Lại Chi Chiến) (Vietsub) chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí.
Loài Hoa Ngàn Năm Tuổi Dưới Địa Phủ Thức Tỉnh Nhân Thế Về Ái Tình(Video này được phép ReUp. Vui lòng không cắt ghép, thay đổi nội dung, logo trong video.
(VnMedia) - Á hậu Kim Duyên đánh dấu hành trình ý nghĩa trước khi chào đón tuổi 27 bằng một bộ ảnh sinh nhật đặc biệt.
I. [Chọn lọc] những câu nói hay về duyên số trong tình yêu. 1. Có những người vừa gặp đã trở nên thân quen, có những người biết cả đời cũng không thể nào thân thiết. 2. Duyên do trời định, phận do người tạo. Có thể gặp được người nào là do duyên may, nhưng để
Coi bói tình duyên của hai người qua ngày tháng năm sinh để biết hai người có hợp nhau không. Coi bói tình duyên nam nữ theo Ngũ hành, Bát trạch nhân duyên. Tuổi nam dương lịch. Tuổi nữ dương lịch. * Thông tin bổ trợ : Dùng để hóa giải, cải vận trong một số trường hợp
Tình Ngàn Năm. Chốn xa xôi mình em đời có bơ vơ buồn tênh. Biết yêu anh nhiều hơn khi mình lìa xa. Người yêu ơi! Từng đêm mơ mình trao nhau nụ hôn đắm đuối trong men nồng. Dẫu ta không gặp nhau tình là ngàn năm. Nhớ về em. Nhớ về anh, ta có nhau.
2ozCm. Intro [Em][G][B]-[Em][G][D]-[Em][B]-[Em][G][C][B] 竹林的灯火 岛国的沙漠 [Em] zhú lín de dēng huǒ dǎo guó de shā mò 七色的国度 不断飘逸风中 [C] qī sè de guó dù [B] bù duàn piāo yì fēng zhōng 有一种神秘 灰色的漩涡 [Em] yǒu yī zhǒng shén mì huī sè de xuán wō 将我卷入了迷雾中 [C] jiāng wǒ juàn rù liǎo mí wù zhōng 看不清的双手 [Am] kàn bù qīng de [Bm] shuāng shǒu 一朵花传来谁经过的温柔 yī duǒ [C] huā chuán lái shuí jīng guò de wēn [B] róu 穿越千年的伤痛 只为求一个结果 chuān yuè [Gm] qiān nián de shāng [F] tòng zhī wéi [Eb] qiú yī gè jié [C] guǒ 你留下的轮廓 指引我 黑夜中不寂寞 nǐ liú [Gm] xià de lún kuò [F] zhǐ yǐn wǒ [Eb] hēi yè zhōng bù [F] jì mò 穿越千年的哀愁 是你在尽头等我 chuān yuè [Gm] qiān nián de āi [F] chóu shì nǐ [Eb] zài jìn tóu děng wǒ 最美丽的感动 会值得 用一生守候 zuì měi [Cm] lì de gǎn dòng [Dm] huì zhí dé [Eb] yòng yī shēng shǒu [Gm] hòu
1. Đời đã [G] ngỡ chung lối duyên [Em] kiếp đôi ta ngàn sauRồi hôm [Am] qua em đi thật xa về nơi cuối [D7] trờiGiờ mình [G] anh buồn thương chìm [Bm] giữa bao đêm hoang [Em] lạnh[Am] Chốn xa xôi mình em đời [D7] có bơ vơ buồn tênh 2. Từng giọt [G] nắng đã tắt mây [Em] xám đưa nhau về đâyTrời không [Am] thương mang em về đâu về đâu anh [D7] hỡiGiờ mình [G] em lòng đau nhìn tuyết [Bm] rơi bên hiên hiu [Em] quạnh[Am] Biết yêu anh nhiều [D7] hơn khi mình lìa [G] xa ĐK Người yêu [G] ơi, dù xa [Bm] nhau tình ta [Em] vẫn mãi luôn xanh [Bm] màu[Am] Phút giây thần tiên còn [D7] mãi trong lòng nhauTừng đêm [G] mơ mình trao [Bm] nhau nụ hôn [Em] đắm đuối trong men [Bm] nồng[Am] Dẫu ta không gặp [D7] nhau tình là ngàn [G] năm [Bm] [Em] [Bm] Nhớ về [Am] em, nhớ về [C] anh ta có [D7] nhau.
Chúc mừng bạn đã thêm video Duyên Tình Ngàn Năm / 千年之恋 Thiên Lại Chi Chiến Vietsub thành công Video Duyên Tình Ngàn Năm / 千年之恋 Thiên Lại Chi Chiến Vietsub do ca sĩ Tô Thi Đinh Juno Su thể hiện, thuộc thể loại . Các bạn có thể nghe, download MV/Video Duyên Tình Ngàn Năm / 千年之恋 Thiên Lại Chi Chiến Vietsub miễn phí tại
Tên gốc Thiên niên chi luyến Tác giả Tang Tử Điệp Thể loại Đồng nhân Nghịch Thủy Hàn, đoản, nhân ngư Editor Lưu Thủy Cố Tích Triều đến bây giờ vẫn nhớ như in ánh trăng đêm đó khi lần đầu gặp Thích Thiếu Thương. Trăng hôm ấy không tròn, nhưng đặc biệt sáng. Sáng đến mức khắp đáy biển đều biến thành một màu trắng sữa. Y bị lạc, tìm không thấy đồng tộc, cứ thế một mình ngây ngốc ngắm trăng. Hồi lâu mới phát hiện, một người ngồi trên bến cảng, cùng y, ngắm trăng. Hắn, sao lại tịch mịch như thế… Chẳng lẽ, hắn cũng đã lạc loài mất bạn? “Này, ngươi cầm trong tay, là gì vậy? Thơm quá!” Hắn đung đưa thứ cầm trong tay. “Đây là Pháo Đả Đăng. Rượu rất nồng.” Đó chính là đoạn đối thoại lúc bọn họ lần đầu gặp nhau. Sau đó, có lần thứ hai. Lần thứ ba. Rồi rất nhiều rất nhiều lần khác. “Cái gì đăng, uống ngon không?” “Không, không ngon chút nào.” “Vậy tại sao ngươi luôn mang nó bên mình?” “Bởi vì hương vị của nó có thể nhắc nhở ta không được quên.” “Này, ta cũng muốn uống! Ngươi cho ta một ngụm đi!” “Không được, tửu lượng ngươi rất kém.” “Keo kiệt!” … “Uy uy, chúng ta quen nhau lâu vậy rồi, ngươi chưa từng cho ta biết ngươi tên gì!” “Thích Thiếu Thương, ta là Thích Thiếu Thương. Tích Triều.” “Sao ngươi biết ta là Cố Tích Triều?!” “Tích Triều, ngươi biết không, từng có một nơi gọi là Liên Vân trại, phía trước Liên Vân trại có một Kỳ Đình tửu quán.” “Thật lâu thật lâu trước đây, có một đại hiệp là Cửu Hiện Thần Long cùng một công tử là ngọc diện thư sinh gặp nhau tại nơi ấy.” “Sau đó bọn họ thế nào?” “Sau đó bọn họ, sau đó bọn họ trở thành tri kỷ suốt đời suốt kiếp.” … “Tích Triều, ngươi còn nhớ câu chuyện lần trước ta kể cho ngươi không?” “Nhớ chứ, chuyện về một đại hiệp và một công tử rất lâu rất lâu về trước.” “Sau đó thì, đại hiệp và công tử lại gặp nhau, nhưng đại hiệp đã quên công tử.” “A? Sau đó thế nào?” “Sau đó công tử dùng đôi mắt của mình để đại hiệp đời đời kiếp kiếp nhớ y.” “Phức tạp quá, nghe không hiểu!” “Ngoan…” Thích Thiếu Thương hé môi, một tay nâng vò rượu Pháo Đả Đăng, một tay chạm vào mái tóc quăn dài mềm mại của người mà hắn tưởng nhớ đã lâu. “Ngươi không cần hiểu, Tích Triều của ta.” Dứt lời, Pháo Đả Đăng trong miệng vẫn chưa nuốt, đã hôn lên đôi môi kia. Rượu quá mạnh. Chỉ mùi rượu thôi cũng nhanh chóng xông Cố Tích Triều say đến choáng váng. Nhưng, rượu có say lòng người, cũng không bằng đôi môi của người nọ. “Thích Thiếu Thương, ta có phải, từ rất lâu rất lâu trước kia từng quen biết ngươi?” “Không phải. Chúng ta chỉ là lần đầu gặp. Đúng vậy, lần đầu gặp nhau.” “Thích Thiếu Thương, hôm qua ta nằm mơ thấy ngươi.” “Ân, rồi sau đó?” “Sau đó ngươi giết ta.” “Ngoan, ngươi chỉ là gặp ác mộng thôi. Quên đi, mau quên đi.” “Chỉ là ác mộng?” “Ân, chỉ là ác mộng.” “Thích Thiếu Thương, ta muốn đến chỗ mà ngươi nói.” “Sao?” “Ân, ta muốn đi. Mỗi lần nghe ngươi kể đến đây, trong lòng luôn cảm giác có chỗ nào đó rất khó chịu. Nơi đó nhất định có thứ đang đợi chúng ta tìm đến.” “Nhưng… ngươi không thể rời khỏi chỗ này, làm sao đi?” “Bà bà nói, chỉ cần có hy sinh xứng đáng, sẽ đạt được đền bù xứng đáng… Nhưng không biết bằng cách nào…” … “Thích Thiếu Thương, ta lại nằm mơ. Liên Vân trại mà ngươi nói, Kỳ Đình tửu quán mà ngươi nói. Chân thật vô cùng, lửa dữ ngút trời, thiêu đốt ta đau đớn… Ta sắp bị giấc mộng này bức cho điên rồi.” “Ngươi mang ta đi được không, mang ta đi, có được không? Ta trốn trong xe ngươi, ngươi giúp ta, hãy giúp ta!” “Được, ta giúp ngươi.” “Anh Thích, mong anh phối hợp làm việc, giải thích một chút ghế sau của anh…” “Hồ cá, có vấn đề gì à?” “Khụ, không có, vị ngồi ghế phụ lái dường như sức khỏe không tốt, đi về phía trước chừng trăm mét có một hiệu thuốc, anh có thể…” “Cảm ơn, không phiền anh bận tâm.” Thích Thiếu Thương xua tay, nhận lại giấy tờ xe, đóng cửa xe. Cách Ngân Xuyên, còn hành trình một ngày đường. “Tích Triều, chỉ cần kiên trì một ngày nữa, chúng ta sẽ đến thôi.” “Thích Thiếu Thương, ta sợ mình không chịu nổi nữa…” “Ngoan,” Thích Thiếu Thương bế y ra băng ghế sau, lại hôn khuôn mặt tái nhợt mất hết huyết sắc của y, “Tin ta, nơi ngươi muốn đi, ta nhất định sẽ mang ngươi đến đó.” “Tích Triều ngoan, mở mắt ra nào, xem kìa. Chúng ta đến rồi.” “Chúng ta đến Kỳ Đình tửu quán, chúng ta đến Liên Vân trại rồi.” Tà dương một mảnh đỏ thẫm. Kỳ Đình tửu quán bị nhuốm thành màu máu. Ngay dưới vách núi. Lặng thầm. Đợi người tìm đến. “Nhân ngư ngốc, rõ ràng không thể rời xa biển cả, lại khăng khăng đòi đến nơi này.” “Khờ quá, ngươi đúng là khờ. Kiếp này khó khăn lắm ta mới tìm thấy ngươi, sao ngươi có thể…” Khi Cố Tích Triều mở mắt đã là bình minh hôm sau. Y biết mình ở trong xe Thích Thiếu Thương. Trong xe có mùi hương quen thuộc của Pháo Đả Đăng. Y lại phát hiện có gì đó không giống. Đầu tiên, Thích Thiếu Thương, mất tăm. Sau đó, y có một đôi chân. Mà không phải là đuôi cá như ban đầu. Y mơ hồ cảm ứng được điều gì đó. Hết thảy đều như nét bút thủy mặc rành rành minh bạch, nhưng vào lúc tia nắng đầu tiên xuất hiện… Trước mắt y, Liên Vân trại. Kỳ Đình tửu quán. Nương theo tia sáng càng cường liệt càng rõ nét. Một đại hiệp khoác đại khoái da thô, tóc mềm rũ thẳng, một mình hắn, ôm kiếm, đôi má lúm đồng tiền thật sâu, nhìn y, từng câu từng chữ, dùng khẩu hình, nói với y “Cố… Tích… Triều…” “Ta rốt cuộc, đợi được ngươi rồi.” Trong nháy mắt, lệ tuôn như suối. Chúng ta có thể nhìn thấy ánh trăng làm sao bị mây mù từng chút một che khuất. Chúng ta có thể nhìn thấy mặt trời làm sao trồi lên từng chút một từ chân trời. Chúng ta có thể nhìn thấy chúng ta làm sao già đi từng ngày một. Nhưng chúng ta không thể thấy, biển cả làm sao hóa nương dâu. Nước mắt Cố Tích Triều, cứ thế trào dâng. Kiềm nén không được, kiềm nén không được. “Thích Thiếu Thương, sao ngươi không dứt khoát giết ta.” “Chúng ta lần nào cũng để vuột mất, lần này, ta không đợi ngươi nữa.” Khoảnh khắc sớm tối, vật đổi sao dời. —- “Anh Thích, mong anh phối hợp làm việc, giải thích một chút ghế sau của anh…” “Hồ cá, có vấn đề gì à?” “Khụ, không có, vị ngồi ghế phụ lái dường như sức khỏe không tốt, đi về phía trước chừng trăm mét có một hiệu thuốc, anh có thể…” “Cảm ơn, không phiền anh bận tâm.” Thích Thiếu Thương xua tay, nhận lại giấy tờ xe, đóng cửa xe. Cách Ngân Xuyên, còn hành trình một ngày đường. “Tích Triều, chỉ cần kiên trì một ngày nữa, chúng ta sẽ đến thôi.” “Thích Thiếu Thương, ta sợ mình chịu không nổi nữa…” “Ngoan,” Thích Thiếu Thương bế y ra băng ghế sau, lại hôn khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc của y. “Tin ta, nơi ngươi muốn đi, ta nhất định sẽ mang ngươi đến.” “Thích Thiếu Thương, ta hạ lệnh cho ngươi.” “Không được dùng sinh mạng của mình đổi lấy ta trở thành người.” Cố Tích Triều đôi mắt trừng to, trong veo đầy mê hoặc. Thích Thiếu Thương đáy lòng run lên, y làm sao biết tâm tư của mình? Cố Tích Triều dùng ngón tay lạnh lẽo lướt qua vành tai của người đang ngồi lái xe phía trước. “Thích Thiếu Thương, lần này, chúng ta đừng đợi thêm nữa.” “Chúng ta hãy cùng ngắm nhìn Kỳ Đình tửu quán, cùng ngắm nhìn Liên Vân trại, cùng ghi nhớ, cùng qua cầu Nại Hà…” HOÀN
duyên tình ngàn năm